Hòa âm trong nhạc Phạm Duy
Không phải một vòng hợp âm lặp lại, mà là một hệ ngữ pháp rất rộng của quê hương, tình yêu, chiến tranh, tuổi thơ, thân phận và mộng tưởng.
Nếu nghe nhạc Phạm Duy chỉ bằng lời ca, ta sẽ thấy một thế giới rất rộng: quê hương, người mẹ, chiến tranh, tuổi thơ, tình yêu, chia lìa, mùa thu, cái chết, cõi mộng. Nhưng nếu nhìn kỹ phần hợp âm, ta sẽ thấy thế giới đó không chỉ được kể bằng chữ. Nó được dựng bằng hòa âm.
Điểm đặc biệt của Phạm Duy không phải là ông luôn dùng hợp âm phức tạp. Ngược lại, nhiều bài chỉ xoay quanh Am, Dm, E7; hoặc C, F, G7; hoặc D, G, A7. Nhưng ông đặt hợp âm rất đúng chữ. Một chữ như “mùa thu đã chết”, “bàn chân nhỏ bé”, “quá khứ”, “không bền lâu”, “người trở về” thường rơi đúng vào nơi hòa âm đổi màu.
Vì vậy, khi phân tích Phạm Duy, không nên hỏi đơn giản: bài này dùng vòng gì? Câu hỏi đúng hơn là: hợp âm này đang làm gì với câu hát? Nó đang kéo lyric về số phận, mở ra quê hương, làm kỷ niệm trượt xuống, biến tình ca thành lời cầu nguyện, hay làm mặt đất biến mất trong một cõi mộng?
♪
Luận điểm chính
Phạm Duy không lặp một vòng hòa âm; ông lặp một cách tư duy
Hòa âm trong nhạc Phạm Duy luôn phục vụ thế giới lyric. Tình tan thường có lực hút minor. Quê hương và thiếu nhi thường dùng vòng trưởng dễ hát. Ký ức thường có bán âm và bậc bốn thứ vay mượn. Mộng, cổ tích và bi kịch dùng chromatic, diminished hoặc chuyển giọng để tạo cảm giác không thực.